Thẩm Kim Đài lần này quay phim không ở Nam Thành, Diêm Thu Trì không thể đi cùng cậu, chỉ có thể bớt chút thời gian lúc cuối tuần đi thăm ban đoàn phim, bọn họ lần này quay phim rất gian khổ, phần diễn của Thẩm Kim Đài phải tới tối mới xong.

Hắn đi theo sau đó cũng chẳng làm gì, chỉ đành ôm Thẩm Kim Đài ngủ cả đêm.
Hắn đã thực sự xài hơn khả năng nhẫn nại của mình để ủng hộ sự nghiệp của Thẩm Kim Đài.
Cũng bởi vì khi đó Thẩm Kim Đài đã nói: “Cuối tuần em sẽ xin nghỉ để trở lại tham dự lễ trao giải.

Khi đó có thể ở lại ba ngày.”
Hiện tại rốt cục cũng đã đến ngày này, hắn đã nhịn được nửa tháng.
Đối với một thanh niên trai tráng mới hơn hai mươi tuổi như hắn, không làm nửa tháng thực sự là nghẹn vô cùng.
Hắn ghé vào tai Thẩm Kim Đài nói nhỏ.
Kỳ thực trong phòng không có bất kỳ người ngoài nào, lớn tiếng hơn cũng không có người nghe thấy.

Diêm Thu Trì kề tai nói nhỏ với cậu, hiển nhiên là cố tình, hơi thở phun tới bên tai, Thẩm Kim Đài rụt đầu lại.
Đôi tai của cậu cũng là nơi Diêm Thu Trì thích chơi đùa nhất.
Diêm Thu Trì nói: “Đều để dành cho em cả.”
Lần nào Diêm Thu Trì nói lời cợt nhả cũng có thể làm cho cậu mặt đỏ tới mang tai.
Cậu cảm giác Diêm Thu Trì gần đây nói mấy lời này hơi nhiều.
Thẩm Kim Đài mặt đỏ bừng, cậu có điềm báo trước rằng đây sẽ là một hồi mưa rền gió dữ.
Sáng mai phải tham gia tiệc chiêu đãi của đoàn phim, buổi chiều sẽ chuẩn bị đi thảm đỏ, buổi tối dự lễ trao giải, mặc kệ có nhận giải hay không, cậu và Bạch Thanh Tuyền đều sẽ tham gia buổi gặp mặt của đoàn phim

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương