Hiện tại MOMO đang gặp 1 số lỗi, nếu sau 30p-1h nạp vẫn chưa có xu, các bạn vui lòng liên hệ fanpage, gởi ảnh chuyển tiền, copy mã giao dịch, copy username để kiểm tra và xử lí nhé!

Chương 6: Mana 

Mặt trời mọc. 

Điều đáng ngạc nhiên là Harun thậm chí còn không buồn thức dậy sau bao nhiêu hỗn loạn suốt đêm. 

"Zzzzz." 

"......." 

Và cậu ấy thậm chí còn ngáy. 

Chuyện này thật vớ vẩn. 

Đúng thế, đó là điều dễ hiểu. 

Đây là lần đầu tiên cậu được học phương pháp tu luyện mana. 

Hơn nữa, để hiểu được những thứ cao cấp hơn, cần rất nhiều năng lượng tinh thần. “……Chà, đã đến lúc xuất hiện rồi.” 

Anh liếc nhìn về phía lối vào lều. 

Anh đang mong đợi nhiều người sẽ đổ xô vào bên trong ngay sau vụ náo động. Nhưng không còn cuộc phục kích nào nữa. 

"Chà, mình đoán ít nhất mình cũng nên tự mình chuẩn bị một chút." 

"Ừm! Ừm!" 

* * *

(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)

* * * 

Đột nhiên, con lợn đã thức suốt đêm mở đôi mắt thâm quầng thấy rõ. 

Anh vừa đâm một cái xiên kim loại vào cổ nó. 

Bộp! 

Đúng lúc đó, như thể anh đang chờ đợi, tên trùm tay sai, Ben-Hur, bước vào. "......Ngươi nghĩ mình đang làm gì vậy?" 

"Ngươi đã thất hứa." 

Lúng túng. 

Ben-Hur hơi rùng mình. 

Hắn nhìn theo hướng nhìn của anh và nhìn thấy những gì nằm ở đó. 

Ở một góc lều, thi thể chất thành một đống nhỏ. 

"Đem chúng di chôn đi. Nếu cứ để đó, ta nghĩ mình sẽ bắt đầu có mùi như xác chết mất." 

"......Được." 

Trước sự ngạc nhiên của anh, Ben-Hur đã ngoan ngoãn làm theo. 

Hắn còn tự mình di chuyển tất cả các xác chết, thậm chí không buồn kêu gọi sự giúp đỡ nào, kẻo sẽ xúc phạm anh. 

Và khi cuối cùng đã dọn dẹp xong cái xác cuối cùng. 

"Vậy cuối cùng ngươi là ai?" 

Cuối cùng anh ấy hỏi tôi với vẻ tò mò. 

“Chắc hẳn ngươi đang tò mò muốn biết tôi là ai lắm.” 

"......." 

Ben-Hur im lặng một lúc rồi thở dài.
"......Tên khốn kiếp. Có vẻ như ngươi có một con bài trong tay rồi." 

"Này, tên chết tiệt." 

"......?" 

“Ta có nên giết con lợn này không?” 

"......!" 

Không giống như trước đây, anh thực sự đã dùng lực mạnh hơn bình thường ở bàn tay cầm xiên kim loại. 

"Mmphhhh!" 

Đầu nhọn đâm vào với một tiếng "bụp!" và máu chảy ra. 

Cùng lúc đó, con lợn lại bắt đầu kêu ré lên. 

“…Làm thế thì ngươi cũng sẽ chết.” 

“Chính ngươi là người đã gây chuyện và muốn giết ta ngay từ đầu mà, không phải sao?” 

"Đó sẽ không phải là một cái chết đơn giản đâu. Ta sẽ đảm bảo rằng cái chết của ngươi sẽ thật chậm rãi, đau đớn nhất có thể. Ta sẽ nghiền thịt ngươi ra từng mảnh, rắc muối lên vết thương của ngươi và ném những khối thịt của ngươi cho chó ăn .Ngươi sẽ phải chứng kiến ​​trong đau đớn, toàn thân bị muối xát.” 

“Đó có phải là điều ngươi muốn ta làm với chủ nhân của ngươi không?”

Anh đưa tay nắm chặt con dao găm mà tôi đã cướp được vào đêm hôm trước. "Mmmphhhh!" Đầu lợn nổ tung như tiếng sét. 

Vẻ mặt của nó dường như đang mắng hắn ta vì đã khiêu khích tôi. 

"Đủ rồi!" 

"Đồ khốn nạn. Vậy tại sao lại hành động khi các ngươi đang làm rất tốt?" 

Baammm! 

Anh đấm vào cổ con lợn đang vùng vẫy và đánh gục nó. 

Có một việc quan trọng anh phải làm bây giờ. 

“Vì ngươi là người gây ra chuyện này nên ta sẽ có thêm một yêu cầu nữa.” 

"......Tên khốn kiếp này......" 

Anh đi thẳng vào vấn đề. 

"Từ giờ trở đi, ta muốn ngươi chất tất cả số đồ đạc của mình, từng cái cuối cùng, vào góc nơi các thi thể chất đống trước đó. Tất nhiên là một mình ngươi làm thôi." 

"Cái gì?" 

Ben-Hur cau mày, như thể hắn không hề mong đợi một yêu cầu như vậy. 

"Ta đã cùng thiếu gia của ngươi kiểm tra những gì ngươi có. Đừng nghĩ đến việc nói dối. Nếu bỏ sót thứ gì, chủ nhân của ngươi sẽ giống hệt như thứ mà ngươi vừa miêu tả." 

"......." 

Ben-Hur im lặng một lúc lâu, rồi cười toe toét một cách ranh mãnh. 

"Ngươi thực sự nghĩ rằng bản thân có thể lấy tất cả tài sản của chúng ta và rời khỏi đây à? Ngươi có thực sự nghĩ rằng điều đó là có thể không?" 

"Không phải việc của ngươi." 

"......Hah, được rồi. Cứ làm theo ý ngươi." 

Lẩm bẩm trong hơi thở, Ben-Hur quay gót và rời đi. 

Rõ ràng là tên khốn đó đang có ý đồ khác. 

Nhìn thấy hắn khiến anh sôi máu. 

'Chưa được.' 

Anh đã lấy lại được khả năng tiêu diệt tay sai của hắn, nhưng anh vẫn phải kiên nhẫn. 

Ít nhất là cho đến khi họ mang số tiền đó đến trước cửa nhà. 

"Ngài đang làm gì vậy? Tiền có giá trị gì đối với một người sẽ chết? Hay nó có giá trị gì đối với thế giới bên kia của chúng ta?" 

Vào lúc đó, Harun, người đã tỉnh dậy, thì thầm với anh. 

"Lau nước dãi trên khóe miệng đi rồi làm gì thì làm." 

"Ồ." 

Cậu ấy lau bằng cánh tay của mình. 

"Và, chẳng phải ta đã nói với ngươi rồi sao? Chúng ta sẽ không chết." 

Bất ngờ. 

Harun ngừng cử động, vẫn giữ nguyên tư thế, lau nước bọt. 

"Ngài chắc chắn... chúng ta sẽ sống?" 

"Sẽ sống. Chẳng phải ngươi và ta đều cố gắng đến chết để có thể sống hay sao?" Tất nhiên, trong trường hợp của anh, anh sống vì anh đã không thể chết. Mộ

t gã ngốc không ở bên cạnh vợ khi cô trút hơi thở cuối cùng và mất đi đứa con duy nhất của mình. 

anh là một kẻ vô dụng, đáng chết, nhưng vẫn còn việc phải làm. 

Nếu anh chết như thế này và sang thế giới bên kia, anh thậm chí sẽ không được gia đình chào đón.

Họ sẽ nói, "Tại sao lại đến đây sau khi chẳng làm được gì cả?" và chỉ trích anh ngay cả ở thế giới bên kia. 

“Hãy buông bỏ những nghi ngờ về cuộc sống đi.” 

“Hả?” 

“Dù là sống hay học điều gì đó, tất cả đều phụ thuộc vào ý chí. Nếu ngươi nghĩ mình có thể trở thành hiệp sĩ với tâm trạng yếu đuối như vậy thì hãy bỏ cuộc ngay luôn đi. Ngươi sẽ không bao giờ có thể làm được đâu.” 

"......!" 

Đôi mắt Harun mở to khi nhận ra, và chỉ khi đó mọi dấu vết buồn ngủ mới biến mất khỏi mắt cậu. 

"X-Xin lỗi. Tôi sẽ không nghi ngờ nữa." 

Ngay sau đó, một tia kiên quyết hiện lên trong mắt Harun. 

Cậu vẫn còn trẻ. 

Cậu có tài năng nhưng vẫn còn nhiều điều phải học hỏi, bắt đầu từ tư duy. 

Ngoài ra, điều anh vừa nói với cậu cũng như lời hứa với chính mình. 

Anh sẽ không bao giờ về với gia đình mình cho đến khi trả thù thành công. 

Vậy điều anh cần nhất bây giờ là gì? Kỹ năng? Chúng chắc chắn rất quan trọng. 

Nhưng cuối cùng, anh không thể hoàn thành bất cứ điều gì một mình. 

Không phải trong một cuộc chiến chống lại một quốc gia. 

Vậy thì còn cần gì nữa? Ảnh hưởng, hoặc quyền lực. 

Và thành phần quan trọng để xây dựng sức mạnh? Tiền bạc. 

'Một đất nước yếu ở ngoại vi không ai quan tâm. Môi trường này sẽ giúp ích cho mình trong tương lai. Đây chẳng phải là một nơi tuyệt vời để xây dựng căn cứ khỏi sự theo dõi của người khác sao?' 

Một trong những điểm yếu của anh ở kiếp trước là tôi chưa bao giờ tự mình kiếm tiền. 

Anh chỉ đơn giản là gửi chiến lợi phẩm từ chiến trường cho gia tộc của mình và chư hầu tài chính của anh sẽ lo mọi việc. 

Một phần được chuyển vào kho bạc hoàng gia, phần còn lại là của anh. 

'......Khi nói đến việc kiếm tiền, ông già đó khá là giỏi.' 

Tất nhiên, bất cứ khi nào anh tiêu hết số tiền khó kiếm được đó cùng một lúc, anh lại bị cằn nhằn cho đến khi tai ù đi với những tiếng cằn nhằn, 'Làm ơn đi, ngài mà tiêu pha thế này nữa thì ngài sẽ tiêu đời với tôi, ngài nhớ đó!' 

'Có lẽ họ đã chết hết rồi nhỉ?' 

Anh thở dài trong lòng và nhìn về phía trước một lần nữa. 

“Vậy, ngươi có nghĩ rằng phương pháp tu luyện mà ta dạy đã có chút tiến triển không?” 

"Hmm. Tôi đang làm những gì ngài bảo tôi làm và tôi nghĩ tôi cảm thấy có gì đó ấm áp trong bụng, hoặc có thể là không......." 

"......!" 

Mắt anh mở to. 

Tất nhiên, không chắc là cậu ấy đã tạo thành cái bình rồi. 

Ngay cả một số thiên tài cũng phải mất ba năm mới hoàn thành được hố đầu tiên. Tuy nhiên, không thể bỏ qua 'cảm giác' đó. 

Đối với những thiên tài, thời gian thức tỉnh mana của họ cũng khác nhau tùy thuộc vào tốc độ họ có được cảm giác này. 

"Ngươi nói thật?" 

"Thật thưa ngài. Ngài có nghĩ rằng tôi có tài năng trong việc này không?" 

"......."

Theo nghĩa đó, anh chàng Harun này, tài năng của cậu ta tốt hơn nhiều so với anh mong đợi. 

*** 

Một tuần trôi qua thật nhanh. 

Khi anh cho họ thấy sức mạnh thật của mình, họ đã giữ lời.

"Gần tới giờ gặp mặt rồi." 

Lúc này, các góc lều đã chất đầy các loại bảo vật. 

Chỉ riêng chỗ anh đã có hàng trăm miếng vàng, chưa kể đồ trang sức đủ màu sắc. Một đồng vàng đủ nuôi một gia đình bốn người trong một năm, nên dễ dàng thấy được mức độ tội ác của họ. 

"Harun." 

"Vâng?" 

Harun, người vừa đổ mồ hôi trong lều, quay lại đối mặt với anh, tay cầm kiếm. Những gì anh dạy cậu ấy là kiếm kỹ độc đáo của một hiệp sĩ nào đó và phương pháp tu luyện mana. 

Tại một vương quốc sụp đổ ở phía đông của Đế quốc, tồn tại một nơi tên là Hạt Arundel. 

Lãnh chúa ở đó là một trong những kiếm sĩ giỏi nhất mà anh từng thấy, đứng trong top ba kiếm sĩ mạnh nhất lục địa. 

Không có lực hay biến thể nào trong cách anh ta chém thanh kiếm của đối thủ. 

Chỉ có tốc độ cực cao. 

Tuy nhiên, vô số hiệp sĩ đã thề dưới thanh kiếm của Lãnh chúa Arundel. 

Trong tất cả các thanh kiếm, anh chọn thanh kiếm này là có lý do. 

Harun bước vào thế giới này ở độ tuổi tương đối muộn, mười bốn tuổi. 

Để so sánh, hầu hết trẻ em trong các gia tộc hiệp sĩ đều học kiếm sớm nhất khi mới 5 tuổi. 

'Kiếm thuật của gia tộc Arundel không khó học vì nó không bí truyền như nhiều gia đình khác.' 

Nó chỉ đơn giản đòi hỏi một tài năng thể chất bẩm sinh và nỗ lực gấp rất nhiều lần so với các loại kiếm thuật khác. 

Nó thật hoàn hảo đối với Harun, một đóa hoa nở muộn. 

Ngay cả khi cậu ta chỉ có thể đạt đến cấp độ năm sao, hầu hết các hiệp sĩ sẽ không thể sánh được với cậu ta. 

"Chỉ cần nhớ một điều. Vẽ hai dấu chấm trong không trung và nối chúng lại." 

"Nối các dấu chấm?" 

"Đúng. Về cốt lõi, kiếm thuật của Arundel là tìm ra con đường ngắn nhất tồn tại, đến đích nhanh hơn bất kỳ ai khác và lấy mạng kẻ thù trong chớp mắt. Phương pháp tu luyện mana cũng tập trung vào nguyên tắc này." 

"Được rồi! Tôi đã hiểu những gì ngài đang nói." 

"Tốt, bây giờ chúng ta bắt đầu thực hành." 

"Được thôi! Tôi sẵn sàng rồi! Hãy tập luyện đi......!" 

Đột nhiên, đôi mắt của Harun mở to. 

"Đợi đã. Luyện tập à?" 

Bộp! 

Vừa đúng lúc. Bọn tay sai lao vào trong. 

"Ta cảnh báo ngươi mộ điều, ta sẽ không thể bảo vệ ngươi khi đang chiến đấu. Điều đó có nghĩa là ngươi sẽ phải tự bảo vệ mình."

“Đ-Đợi một chút. Tôi mới học kiếm thuật được một tuần thôi mà.” 

Anh biết. 

Anh biết điều này khó khăn thế nào. 

Nhưng đứa trẻ này buộc phải thích nghi với nó. 

Nếu không thì hôm nay Harun sẽ chết ở đây. 

Nếu cậu ta chọn cách từ bỏ trong vô vọng thì đó là số phận. 

Mặt khác, nếu vượt qua được cuộc khủng hoảng này, cậu ấy có thể vươn lên trở nên vĩ đại hơn rất nhiều so với hiện tại. 

‘Ước gì mình có nhiều thời gian hơn, nhưng thật không may, mình không có được điều xa xỉ đó.’ 

Anh chắc chắn đó là những gì con lợn đã nói. 

Thời gian học nhiều nhất là một tuần. 

Sau đó, họ sẽ được bán cho một gia đình quý tộc như một món hàng chất lượng cao. Nếu hiệp sĩ từ những gia tộc đó đến tìm, hai người sẽ gặp rất nhiều rắc rối. 

Đó là lý do tại sao anh yêu cầu một tuần. 

"Hãy đấu với chúng một trận. Ngươi sẽ gặp khó khăn với rất nhiều người trong số chúng, nhưng ngươi thừa khả năng chiến thắng một chọi một trước lũ tay sai đó." "......?" 

Lúc này, đám tay sai đã ở bên trong. 

"Ngươi vừa nói gì cơ?" 

"......Pfft." 

Lúc này, đám tiểu nhân phá lên cười. 

"Wwahahahahahaha!" 

“Tên khốn đó đang nói cái gì vậy?” 

“Vậy điều hắn muốn nói là, thứ đồ chơi đó sẽ đánh bại chúng ta?” 

Anh ngước đôi mắt băng giá của mình lên nhìn họ. 

"Mấy ngày trước, đồng nghiệp của ngươi còn cười nhạo như vậy, đều chết dưới tay ta rồi." 

Lúng túng. 

Các tay sai im lặng. 

“Đồ khốn……Ngươi đã giở trò gì với anh em của chúng ta?” 

"Mánh khóe, có mà khóe chân ta ấy. Chúng kém khéo léo hơn tôi, đó là lý do tại sao họ tay trong tay vượt cầu Nại Hà rồi." 

"Tên khốn điên rồ. Ngươi mong chúng ta tin điều đó à?" 

"Nếu không thì sao? Các ngươi có muốn tự mình trải nghiệm không?" 

“…….” 

Một sự im lặng choáng váng bao trùm. 

"Đừng mất cảnh giác, lũ khốn. Đây không phải là một đứa trẻ bình thường." “……Vâng, thưa sếp.” 

"Và......." 

Ben-Hur nhìn anh. 

“Thả thiếu gia của chúng ta ra như đã hứa đi.” 

"Hứa? Hứa gì?" 

"Cái gì?" 

“Không phải ngươi đã hứa rồi sao?” 

Khuôn mặt Ben-Hur nhăn nhó dữ tợn. 

"Hình như ta nhớ ra đó là lý do tại sao ta lại chấp nhận những yêu cầu bổ sung của ngươi?" 

"Đúng như ngươi đã nói, chúng chỉ đơn giản là những yêu cầu bổ sung. Ngươi đã làm hỏng việc nên chúng ta nên giao kèo lại. Ngươi có nghĩ vậy không?" 

Ben-Hur cười gượng, ngạc nhiên trước sự can đảm của anh. 

“Ta biết mọi chuyện sẽ kết thúc theo cách này, nhưng không sao cả. Ta đã được cấp trên bật đèn xanh rồi." 

"Đèn xanh?" 

"Tất cả các người! Nghe đây. Trong trường hợp xấu nhất, chúng ta sẽ bỏ thiếu gia!" "......!" 

Lúc đó mắt anh mở to. 

Ngay cả con lợn đang xem cũng trợn tròn mắt. 

Ngay lúc đó.

"Vẫn chưa xong à?" 

"Chào mừng ngài Thomas." 

Một thanh niên bước vào phòng, nheo mắt lại. 

"Chính là hắn." 

"Cái gì? Hắn là một đứa trẻ!" 

Mặt Thomas nhăn lại như một tờ giấy. 

"Vậy là ngươi gọi ta đến đây vì con nhóc đó à?" 

"Chà, kể từ khi cậu chủ bị bắt làm con tin......." 

"Dù nói thế nào đi nữa, ngươi đã nhờ ta giúp đỡ vì bản thân thậm chí không thể xử lý được một đứa trẻ? Các ngươi thậm chí còn vô vọng hơn ta nghĩ”

“Đúng là lũ bỏ đi!" 

"Tôi xin lỗi. Chúng tôi cũng đã cố gắng, nhưng......." 

"Quên nó đi." 

Nói xong, Thomas ghé sát miệng Ben-Hur thì thầm. 

“Nếu đó là họ hàng ruột thịt hợp pháp của lãnh chúa chứ không phải con hoang thì ngươi đã chết rồi. Thật đáng tiếc khi lãnh chúa nói sẽ nhân cơ hội này để đối phó với kẻ gây rối đó.” 

"Tôi không có lời bào chữa nào." 

“Ngươi biết mà, phải không? Lý do duy nhất khiến lãnh chúa giữ im lặng suốt thời gian qua, mặc dù dòng máu của ngài ấy đang chơi trò buôn nô lệ, là vì hắn chỉ là một tên khốn, một thứ phế liệu vô giá trị, thậm chí không đáng để ngài bỏ thời gian ra.” 

"V-vâng." 

"Nhưng lần này thì khác. Ta nghe nói rằng ngươi đã được thanh toán đầy đủ. Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn mất nô lệ và Bá tước Arsene phàn nàn rằng ngài ấy đã bị lừa mất tiền? Ngươi có nghĩ rằng bất kỳ ai trong số các ngươi sẽ có thể chết một cái chết yên bình không?" 

Run rẩy. Run rẩy. 

Ben-Hur nhanh chóng quỳ xuống. 

Thịch! 

"Nếu việc này suôn sẻ, tôi sẽ tăng gấp đôi số tiền ngài nhận được, thưa ngài Thomas. Hơn nữa, trước hết tôi sẽ chịu trách nhiệm và dành những nữ nô lệ tốt nhất cho ngài." 

"Ahem." 

Ngay lập tức, Thomas ho một tiếng khó chịu. 

"Ngươi thấy ta là loại người gì? Ta là một hiệp sĩ. Tiền? Phụ nữ? Đừng gộp ta với lũ khốn các người......." 

"Phí Nhân phẩm! Chẳng phải hiệp sĩ nên có phí phẩm giá, không giống như bọn hạ đẳng chúng tôi sao? Chúng tôi không có danh dự, nhưng các ngài là những hiệp sĩ đích thực, sống và chết trong danh dự!” 

Thomas gật đầu, như thể không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận. 

“Vậy thì tốt. Đầu tiên, đưa con nhóc đó ra khỏi đây. Ta coi thường chúng hơn bất cứ thứ gì trên thế gian. Bắt giữ con tin, lừa đảo, hèn nhát, những kẻ sẽ bán đứng bạn bè của mình khi thời điểm đến. Lúc nãy hắn nói thế này nói nọ để cổ vũ tinh thần thôi, nhưng chúng là loại cặn bã sẽ bỏ chạy ngay khi có cơ hội đầu tiên." Thomas tặc lưỡi, rồi nhìn chằm chằm vào anh.

* * *

(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)

* * * 

"Này, Ben-Hur. Hãy ghi nhớ điều này. Không đàn ông nào nên làm điều đó. Ngươi còn quá trẻ mà đã nói xấu sau lưng người khác rồi." 

"Tôi hiểu rồi." 

Dù hắn có làm vậy hay không thì ánh mắt của anh cũng đã trở nên nghiêm túc. Trong một lúc, anh quan sát người hành động như thể đang dạy một bài học. 

Anh đã quan sát hắn vài lần và tôi chắc chắn như vậy. 

Hắn có một sự rung cảm khác với những người khác. 

“Tên Thomas đó.......” 

Không còn nghi ngờ gì nữa. 

Hắn chắc chắn biết cách sử dụng mana. 

Thỉnh thoảng có những tên hề là hiệp sĩ nhưng lại không hành động như hiệp sĩ. Những cái vỏ rỗng tuếch không có bản chất hoặc kỹ năng thực sự, những người có được danh hiệu này nhờ tiền bạc hoặc ảnh hưởng của gia tộc họ. 

Tuy nhiên, mặc dù tính cách của anh chàng này là rác rưởi nhưng kỹ năng của hắn ta là thật. 

Sau đó......

"......Thú vị đấy."

Anh nở một nụ cười nhẹ và bước một bước lớn về phía trước.

 

Hiện tại MOMO đang gặp 1 số lỗi, nếu sau 30p-1h nạp vẫn chưa có xu, các bạn vui lòng liên hệ fanpage, gởi ảnh chuyển tiền, copy mã giao dịch, copy username để kiểm tra và xử lí nhé!

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương