Mỹ Nhân Phu Quân
-
Chương 33: Mông lung xuân sắc
**
Màn sương mờ ảo bay lượn bốn phía, hơi nước trong không khí tựa như ảo mộng.
Long Diệc Hân ngâm mình trong bể, gối đầu lên thành bể, con ngươi mang ý cười nhìn Ngọc Phi Yên chỉ mặc một cái yếm đang mê man nằm trên bờ.
Hàn băng ngọc thạch có thể tạm thời áp chế những xao động trong cơ thể nàng, hắn không muốn triền miên dây dưa với một cô gái thần trí không tỉnh táo, có làm cũng phải là lúc nàng thanh tỉnh. (Juu: ngụy quân tử >”
“Ôi…….” – Cảm giác mát lạnh xua đi cái khô nóng trong cơ thể, cảm giác thoải mái toàn thân làm cho nàng tỉnh táo lại, chậm rãi mở mắt, đây là đâu? Mờ mịt cái gì cũng không nhìn rõ được, toàn thân đều cảm thấy lạnh lẽo băng giá, vô cùng thoải mái.
Long Diệc Hân đâu? Nàng nhớ rõ mình đã lỡ trúng Vô Cực Tán, nàng cầu hắn giúp nàng, hắn hình như đồng ý rồi, bây giờ thân thể mình không có gì khác thường, Vô Cực Tán được giải rồi sao?
“Tỉnh rồi à?”
Giọng nói ấm áp đặc biệt vang lên bên tai không hề báo trước, dọa nàng giật mình, ngồi bật dậy, nhìn về phía phát ra tiếng nói, đón lấy ánh mắt đương mỉm cười.
Là hắn sao? Không gian đầy hơi nước, dáng vẻ hắn cũng không rõ ràng, lại càng giống như thần tiên trong mây, khiến cho nàng liền cảm thấy miệng lưỡi khô cả.
Hắn, không mặc gì cả?!?
Oanh! Ý nghĩ vừa mới khôi phục được bình thường lập tức lại rơi vào khoảng không, một ngọn lửa lại bùng lên từ dưới bụng lan đến toàn thân.
Chẳng lẽ Long Diệc Hân vẫn chưa giúp nàng giải độc? Nhưng vừa rồi rõ ràng nàng cảm thấy được thân thể thoải mái hơn rất nhiều mà. Mặc kệ! Bây giờ ý niệm duy nhất trong cái đầu hỗn loạn của nàng là – bá hậu ngạnh thượng cung. (Juu: nôm na là chị định mạnh mẽ cường bạo anh ~.~)
Hắc hắc! Đại lão hổ đến rồi đây!
“Bõm!”
“Á! Lắm chuyện…….”
Đừng hoài nghi, bởi đầu óc không được tỉnh táo cho lắm, hơn nữa không nhận biết hoàn cảnh xung quanh mình, cho nên, nữ thần y của chúng ta bước hụt vào trong bể, chịu ngập đầu tai ương, a, thật sự là “ngập đầu” mà.
Ý cười trên khóe môi Long Diệc Hân thật sâu, lại càng sâu hơn nữa, lẳng lặng nhìn nàng giãy giụa trong nước.
Sau khi rất chật vật mới đứng dậy trong nước, Ngọc Phi Yên lập tức lấy khí thế mãnh hổ vồ mồi mà bổ nhào vào Long Diệc Hân. Nhưng, điều này chẳng những không giảm đi sự khô nóng trong cơ thể, lại còn làm tăng thêm sự khát khao kia, có liên quan tới nước ấm sao?
Nàng khoe ra má lúm đồng tiền ửng hồng, đón lấy ánh mắt ma mỵ mang ý cười ôn hòa của hắn. Ánh mắt rõ ràng ôn hòa như thế, sao nàng cứ cảm thấy nụ cười kia có thâm ý gì nhỉ?
Long Diệc Hân cũng không cho nàng thời gian suy nghĩ sâu xa, đôi môi lạnh lẽo mềm mại đã nhanh chóng bắt lấy mạt đỏ tươi kia.
Nhìn đôi con ngươi trong trẻo của nàng, bị tình dục kích thích mà chuyển dần thành màu sương mờ, hắn vừa lòng gợi lên khóe môi.
Khúc Lưu Vân của hắn, Tiểu Khả Nhi của hắn, Phi Yên nữ thần y của hắn à, cuối cùng, cũng ngã vào lòng hắn rồi.
Màn sương bay tứ phía, không gian đầy hơi nước như ảo mộng, giữa bốn phía lãnh hương, mông lung vô cùng. Này cảnh, vân vũ vu sơn; này tình, mị hoặc lòng người.
Rốt cuộc là “Bá hậu ngạnh thượng cung”, hay là “Gậy ông đập lưng ông”? Phật viết: “Không thể nói!”
Màn sương mờ ảo bay lượn bốn phía, hơi nước trong không khí tựa như ảo mộng.
Long Diệc Hân ngâm mình trong bể, gối đầu lên thành bể, con ngươi mang ý cười nhìn Ngọc Phi Yên chỉ mặc một cái yếm đang mê man nằm trên bờ.
Hàn băng ngọc thạch có thể tạm thời áp chế những xao động trong cơ thể nàng, hắn không muốn triền miên dây dưa với một cô gái thần trí không tỉnh táo, có làm cũng phải là lúc nàng thanh tỉnh. (Juu: ngụy quân tử >”
“Ôi…….” – Cảm giác mát lạnh xua đi cái khô nóng trong cơ thể, cảm giác thoải mái toàn thân làm cho nàng tỉnh táo lại, chậm rãi mở mắt, đây là đâu? Mờ mịt cái gì cũng không nhìn rõ được, toàn thân đều cảm thấy lạnh lẽo băng giá, vô cùng thoải mái.
Long Diệc Hân đâu? Nàng nhớ rõ mình đã lỡ trúng Vô Cực Tán, nàng cầu hắn giúp nàng, hắn hình như đồng ý rồi, bây giờ thân thể mình không có gì khác thường, Vô Cực Tán được giải rồi sao?
“Tỉnh rồi à?”
Giọng nói ấm áp đặc biệt vang lên bên tai không hề báo trước, dọa nàng giật mình, ngồi bật dậy, nhìn về phía phát ra tiếng nói, đón lấy ánh mắt đương mỉm cười.
Là hắn sao? Không gian đầy hơi nước, dáng vẻ hắn cũng không rõ ràng, lại càng giống như thần tiên trong mây, khiến cho nàng liền cảm thấy miệng lưỡi khô cả.
Hắn, không mặc gì cả?!?
Oanh! Ý nghĩ vừa mới khôi phục được bình thường lập tức lại rơi vào khoảng không, một ngọn lửa lại bùng lên từ dưới bụng lan đến toàn thân.
Chẳng lẽ Long Diệc Hân vẫn chưa giúp nàng giải độc? Nhưng vừa rồi rõ ràng nàng cảm thấy được thân thể thoải mái hơn rất nhiều mà. Mặc kệ! Bây giờ ý niệm duy nhất trong cái đầu hỗn loạn của nàng là – bá hậu ngạnh thượng cung. (Juu: nôm na là chị định mạnh mẽ cường bạo anh ~.~)
Hắc hắc! Đại lão hổ đến rồi đây!
“Bõm!”
“Á! Lắm chuyện…….”
Đừng hoài nghi, bởi đầu óc không được tỉnh táo cho lắm, hơn nữa không nhận biết hoàn cảnh xung quanh mình, cho nên, nữ thần y của chúng ta bước hụt vào trong bể, chịu ngập đầu tai ương, a, thật sự là “ngập đầu” mà.
Ý cười trên khóe môi Long Diệc Hân thật sâu, lại càng sâu hơn nữa, lẳng lặng nhìn nàng giãy giụa trong nước.
Sau khi rất chật vật mới đứng dậy trong nước, Ngọc Phi Yên lập tức lấy khí thế mãnh hổ vồ mồi mà bổ nhào vào Long Diệc Hân. Nhưng, điều này chẳng những không giảm đi sự khô nóng trong cơ thể, lại còn làm tăng thêm sự khát khao kia, có liên quan tới nước ấm sao?
Nàng khoe ra má lúm đồng tiền ửng hồng, đón lấy ánh mắt ma mỵ mang ý cười ôn hòa của hắn. Ánh mắt rõ ràng ôn hòa như thế, sao nàng cứ cảm thấy nụ cười kia có thâm ý gì nhỉ?
Long Diệc Hân cũng không cho nàng thời gian suy nghĩ sâu xa, đôi môi lạnh lẽo mềm mại đã nhanh chóng bắt lấy mạt đỏ tươi kia.
Nhìn đôi con ngươi trong trẻo của nàng, bị tình dục kích thích mà chuyển dần thành màu sương mờ, hắn vừa lòng gợi lên khóe môi.
Khúc Lưu Vân của hắn, Tiểu Khả Nhi của hắn, Phi Yên nữ thần y của hắn à, cuối cùng, cũng ngã vào lòng hắn rồi.
Màn sương bay tứ phía, không gian đầy hơi nước như ảo mộng, giữa bốn phía lãnh hương, mông lung vô cùng. Này cảnh, vân vũ vu sơn; này tình, mị hoặc lòng người.
Rốt cuộc là “Bá hậu ngạnh thượng cung”, hay là “Gậy ông đập lưng ông”? Phật viết: “Không thể nói!”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook