*********

Tô Mộc Hy dạo bước trên phố đông tấp nập người qua lại. Cô mặc chiếc váy đen không tay dài ngang đùi, phần cổ tròn có đính chiếc nơ nhỏ màu trắng, chân đi đôi giày cao gót 5 phân màu đen, mái tóc đen mượt xõa ra, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng mà xinh đẹp. Rất giống một cô tiểu thư quý tộc nữ tính khiến nhiều người phải ngoái lại nhìn cô.

Tô Mộc Hy đương nhiên không có đi một mình, Lãnh Mạc Thiên từ đầu đã cấp cho cô bốn người vệ sĩ chỉ là họ ẩn đi không xuất hiện thôi. Tô Mộc Hy bước đi với gương mặt buồn bã, Lãnh Mạc Thiên không hiểu sao dọ này lạnh nhạt với cô hơn hẳn. Dù cô đã cố gắng tiếp chuyện nhưng dường như anh luôn lấy lí do bận công việc ra để né tránh cô. Tô Mộc Hy thở dài rồi cố lấy lại bình tĩnh, không được buồn bã, cô phải quyết tâm tìm hiểu nguyên nhân và khiến anh trở lại như cũ.

Nghĩ như vậy, bước chân liền bước nhanh hơn, mãi mới được ra ngoài dạo phố, Tô Mộc Hy cô sẽ không để uổng phí.

Bỗng một bóng đen chạy nhanh đến sượt qua người Tô Mộc Hy làm cô suýt ngã. Còn chưa kịp phản ứng gì thì cô đã bị bóng đen đó cầm lấy tay kéo đi. nột đám người mặc đồ đen đằng sau hớt hải đuổi theo sau "Đứng lại!!!" dòng người ồn ào nãy giờ cũng phải nán lại để nhìn theo.

Đi đến một con ngõ nhỏ, bóng đen kéo cô vào cùng rồi áp sát lên người cô. Người này cao hơn cô một cái đầu mà cô chỉ đứng cao đến ngực hắn. Bị hắn ép sát lại thật đáng sợ, cảm giác áp bức đến khó thở. Chờ cho đám người áo đen kia chạy qua thì người này mới buông cô ra. Tô Mộc Hy nhíu mày nhìn hắn "Anh là ai? Tại sao lại kéo theo tôi?"

- Bất đắc dĩ thôi! - Hắn đứng trong bóng tối nên cô không nhìn rõ mặt hắn.

- Là sao hả? Anh nói rõ đi! - Thấy hắn định rời đi, cô liền nhanh tay kéo tay hắn lại.

Ánh sáng chiếu vào làm cô chói mắt, gương mặt tựa điêu khắc kia hiện ra trước mắt cô. Tô Mộc Hy tròn mắt nhìn, người này...là Hữu Cảnh!!! Cô khá có ấn tượng với anh ta vì thật sự ông trời thật ưu ái người đàn ông này! Mái tóc đen tuyền như màn đêm đen tối, đôi mắt sắc xanh biếc như đáy biển sâu, những đường nét trên khuôn mặt đều thể hiện sự nam tính mạnh mẽ. Đó là chưa kể đến thân hình vạm vỡ, chiều cao chắc chắn không dưới 1m90 cùng khí thế bức người không thua kém bậc đế vương nào.

- Cô định nhìn tôi đến khi nào nữa? - thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào mình không chớp mắt, Hữu Cảnh khó chịu lên tiếng

- À...xin lỗi... - Cô lúng túng nói - Mà sao anh lại ở đây? Bọn họ là ai?

- Bất cẩn! - Anh nói rồi tính quay người bước đi

- Ây đợi đã...tôi có thắc mắc muốn hỏi anh!!! - cô gọi với lại

Hữu Cảnh lạnh lùng quay đầu lại

- À...ừm...anh có biết Thiên...đang chuyện gì không? - Thấy Hữu Cảnh nghiêng đầu khó hiểu, cô mím môi - Dọ này anh ấy hay xa lánh tôi, đối xử với tôi cũng lạnh nhạt hơn hẳn...có phải có tôi đã làm gì khiến anh ấy ghét tôi không? Hay là...liên quan đến thân phận của tôi?

Hữu Cảnh nhíu mày, cô ta...biết gì sao? Nhưng rồi anh gạt bỏ suy nghĩ đấy, Tô Mộc Hy hiện giờ chỉ là một người mất trí nhớ, chuyện này cô ta có thể nghĩ ra cũng không có gì lạ!

Anh nói "Tôi không mấy bận tâm chuyện riêng của hai người, nhưng tôi muốn nhắc nhở cô: hiện giờ cô là người của cậu ấy, cho dù là thân phận gì cũng phải chấp nhận! Hơn nữa, cho dù cô có biết được thân phận của mình là lợi hay hại thì đừng bao giờ gây nguy hiểm cho Thiên, lúc đó bọn tôi sẽ không để yên cho cô đâu! Tô Mộc Hy!"

Hữu Cảnh vừa dứt lời, một chiếc xe limo đen đã đỗ ngoài ngõ, anh liếc Tô Mộc Hy một cái rồi lên xe rời đi. Tô Mộc Hy run lẩy bẩy ngồi bệt xuống đất, chuyện gì vậy? Thật đáng sợ mà!

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương